Gửi cậu, chàng trai mà bạn thân tớ yêu thương nhất. 18h15 tan sở, tớ nhận được cuộc gọi từ cái N, nhấc máy lên, tiếng nó òa khóc trong đa...
Chàng trai mà bạn thân tớ yêu thương nhất
Gửi cậu, chàng trai mà bạn thân tớ yêu thương nhất.
18h15 tan sở, tớ nhận được cuộc gọi từ cái N, nhấc máy lên, tiếng nó òa khóc trong đau đớn, 5p tớ chỉ đứng đó và nghe nó khóc. Nó khóc nấc lên từng đoạn, chỉ khóc mà không hề nói gì cả.
Về đến nhà tớ vội vào facebook cậu, kéo con chỏ chuột xuống dòng thời gian trên tường facebook của cậu, à thì ra cậu đã có người mới. Tớ vui vì cậu đã tìm được bến đỗ mới. Nhưng lòng t lại nhói vô cùng vì thương cái N. Tớ biết cậu hay vào trang confession trường c, cũng thấy c hay like bài viết trên này nên t sẽ viết ra những điều mà bấy lâu này t đã cất giấu thay vì nhắn tin trực tiếp cho cậu.
Nhìn cô gái 25 tuổi của tớ đang giam mình trong căn phòng lưu giữ đầy hình ảnh và món quà của 2 người, lòng tớ thực sự đau vô cùng. Tớ từng ghen tị với tình yêu của c và nó. Các c đã cùng nhau đi hết chặng đường cấp 3, đại học rồi ra trường, bao nhiêu khó khăn tưởng trừng như không thể bên nhau được nữa nhưng vì cái sức mạnh của tình yêu, cả 2 người đều vượt qua được cả.
Cậu thường thắc mắc vì sao công ty Nhật lại có được thông tin của cậu mà gọi cậu đi phỏng vấn, cậu biết vì sao không? Là vì con N biết gia đình cậu khó khăn, là nó biết năng lực cậu có, và nó biết cậu muốn có một cơ hội để đổi đời nên đã đơn phương gửi CV của c cho công ty đó. Rồi ngày cậu đi phỏng vấn dù trong lòng không vui nhưng nó vẫn xin nghỉ việc để đi cùng cậu. Rồi ngày cậu nhận kết quả trúng tuyển và được sang nhật làm việc trong thời hạn 4 năm, tớ biết nó đã khóc rất nhiều. Nhưng có lẽ vì quá yêu cậu, nên nó chấp nhận yêu xa. Nhưng rồi cậu nói với nó rằng cậu sẽ không sang Nhật, cậu sẽ ở lại Việt Nam làm việc và không rời xa nó. Buổi tối hôm đó nó kể lại với tớ với ánh mắt đầy kiêu hãnh lẫn tự hào. Cậu biết không,, sau đó đôi lông mày nó bỗng trùng xuống. Nó bảo với tớ rằng gia đình cậu khó khăn, rằng để cho cậu ăn học ở cái đất Hà Nội này mà các em cậu phải nghỉ học từ sớm để chăm lo chuyện đồng áng, rồi bố mẹ cậu đã phải bán đi vài thước ruộng để có tiền đóng học cho cậu. Và nó nghĩ đây chính là cơ hội để cậu giúp bố mẹ cậu không khổ, là lúc mà các em của cậu được bắt đầu đến trường như bao đứa trẻ khác. Nhưng nó biết, vì nó cậu sẽ không đi.
Cậu còn nhớ cái ngày mà cậu đến công sở đón nó như mọi khi không? Cậu thấy nó đang thân mật với 1 người đồng nghiệp. Có lẽ cậu không biết vì nhìn thấy cậu nó đã cố tình hôn người ta chỉ để làm cậu hiểu lầm nó. Có lẽ lúc ấy cậu đã đến và tát nó. 5 dấu vân tay của cậu như một con dao đâm thẳng vào tim nó. Về đến nhà cậu nhắn tin chia tay. Nó khóc rồi đồng ý mà không một lời giải thích.
Cuối cùng cậu cũng đồng ý sang Nhật vào ngày hạn chót cuả thời gian phản hồi. 1 tuần là thời gian cậu sắp xếp công việc cũ và chuẩn bị hành lí để đi. Có lẽ bên đấy người ta cũng đang cần gấp nhân sự nên họ đã book vé sớm cho cậu. Ngày cậu đi, nó có đến chỉ là không dám đứng trước mặt cậu. Có lẽ cậu cũng đang chờ đợi nó, muốn nhìn thấy nó trước khi đi. Cậu biết không, cái ngày hôm đấy khi cậu đang làm thủ tục check in cậu và nó chỉ đứng cách nhau vài bước chân nhưng c đã chẳng quay về phía nó như nó mong đợi. Nó đã ngồi chờ cậu hơn 2 tiếng. Rồi cho đến khi cậu đi vào chờ xuất cảnh nó đã ôm chặt lấy tớ rồi gào khóc lên trong tuyệt vọng.
Cậu sẽ chẳng thể biết, trong lòng nó đã đau đớn như thế nào khi phải tự rời bỏ người đã đi cùng nó cả 1 thanh xuân. Tớ đã từng chứng kiến những giây phút nó chìm đắm trong hạnh phúc khi ở bên cậu, tớ cũng đã từng nhìn thấy ánh mắt đầy hi vọng của nó về một tương lai tươi đẹp với cậu, tớ cũng đã từng chứng kiến nó đã lo lắng như thế nào khi cậu bị bệnh, và cũng chính tớ đã chứng kiến đứa con gái mạnh mẽ ấy đau khổ và tuyệt vọng như thế nào khi phải rời xa người mà nó yêu thương. Tớ biết nó trước cậu, tớ hiểu nó nhiều hơn cậu, tớ đồng hành cùng nó lâu hơn cậu, nhưng cả tớ và cậu đều là người mà nó yêu thương và muốn hi sinh nhất sau gia đình.
Cũng gần 1 năm cậu rời Việt Nam, cũng là gần 1 năm nó sống trong đau khổ với thói quen vào facebook của cậu chỉ để nhìn cậu, xem cuộc sống của cậu có thực sự ổn hay không rồi lặng lẽ thoát ra. Nhưng hôm nay được tin cậu có người mới, tớ biết cảm giác của nó đau như thế nào. Có lẽ trong lòng nó còn yêu cậu nhiều lắm.
Mọi chuyện nên kết thúc ở đây được rồi, từ ngày mai nó sẽ chẳng phải đếm từng ngày để mong gặp cậu trong vô vọng, từ ngày mai nó sẽ chẳng vào facebook của cậu như trước. Từ ngày mai tớ sẽ chẳng phải nghe những lời than vãn đầy phiền phức của nó nữa. Từ ngày mai, có lẽ nó sẽ trở thành một con người khác.
Tớ viết ra đây, rất mong cậu đọc được, không phải mong cậu sẽ bỏ rơi người con gái ấy mà quay lại với nó. Mà tớ chỉ muốn cậu biết vì sao nó lại làm như vậy và chỉ mong cậu hãy sống thật tốt để nó yên lòng. Trong lòng tớ chưa bao giờ trách cậu, vì chính cậu đã từng yêu thương nó, thay tớ bảo vệ và chăm sóc nó những lúc nó yếu lòng nhất. Tớ chỉ trách nó, sao ngày ấy thay vì tự gây ra hiểu lầm rồi rời xa c thì hãy động viên cậu nên đi và chấp nhận yêu xa. Nó đã sai khi ngay từ đầu đã ích kỉ làm theo những điều nó muốn.
Tớ đã hứa với nó giữ bí mật chuyện này, nhưng có lẽ nên để cậu biết thì tốt hơn. Cậu này, sống thật tốt và yêu thương cô gái ấy như cái cách mà cậu đã từng làm với nó. Tớ nghĩ nó cũng muốn nhìn thấy cậu hạnh phúc. Đừng lo cho nó, vì nó sẽ ổn thôi. Xin lỗi cậu vì đã giấu cậu suốt gần 1 năm qua.
Chúc cậu và người con gái ấy luôn hạnh phúc!
Nguồn: Confession
About author: Cao Xuân Đạt
Cress arugula peanut tigernut wattle seed kombu parsnip. Lotus root mung bean arugula tigernut horseradish endive yarrow gourd. Radicchio cress avocado garlic quandong collard greens.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 coment�rios: